TƯ TƯỞNG HỒ CHÍ MINH

Tự phê bình và phê bình là quy luật phát triển của Đảng. Mục đích của tự phê bình và phê bình là: Làm cho phần tốt trong mỗi con người nảy nở như hoa mùa xuân và phần xấu bị mất dần đi; làm cho các tổ chức đảng luôn luôn trong sạch, vững mạnh; để tăng cường đoàn kết, thống nhất trong nội bộ Đảng; để các tổ chức Đảng và đảng viên luôn hoàn thiện mình, phấn đấu hoàn thành nhiệm vụ Tổ quốc và nhân dân giao cho.
Tự phê bình và phê bình phải được tiến hành thường xuyên, như người ta rửa mặt hàng ngày.
Tự phê bình phải thành khẩn. Thành khẩn, thành tâm, không “giấu bệnh sợ thuốc” sẽ giúp cho việc tự phê bình có kết quả tốt.
Phê bình phải trung thực “không đặt điều”, “không thêm bớt”.
Tự phê bình và phê bình phải kiên quyết, “ráo riết”, không nể nang.
Tự phê bình và phê bình phải có tính chất xây dựng “phải có tình đồng chí thương yêu lẫn nhau”.

XEM NGÀY TỐT XẤU

Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Nguyễn Trọng Thủy)

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Bình thường
Đơn điệu
Ý kiến khác

Sắp xếp dữ liệu

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    IMG_0186.flv HAY.jpg DSC00137.jpg DSC00123.jpg DSC00145.jpg DSC00133.jpg DSC00125.jpg DSC00126.jpg DSC00118.jpg DSC00148.jpg DSC00116.jpg DSC00173.jpg DSC00138.jpg DSC001741.jpg

    Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên
    Gốc > Bài viết > Người tốt - Việc tốt >

    NHỚ THẦY

    Khi em mãi nhìn ngu ngơ qua cửa Thầy ân cần, âu yếm đến bên em Viết bài đi ! Ơi ! Cô bé dịu hiền… Bảng sẽ khóc ! Nếu không nhìn nó đấy ! Bụi bay bay rơi đầy trên trang giấy Phấn vương vương trên mái tóc điểm sương Rơi xuống theo những thao thức đêm trường Rơi mất cả…tuổi Thầy theo năm tháng ! Có những lúc mắt Thầy như bãng lãng ! Hạt buồn theo những lời giảng ấm nồng Bụi thời gian như chợt bỗng mênh mông… Nào ai biết lòng Thầy không tĩnh lặng ! Rơi rơi mãi…những cơn mưa bụi phấn Trên suốt cuộc đời Thầy vẫn không màng Bục giảng trên cao như chợt thênh thang… Thầy trơ trọi - Mang khuôn vàng trao lại ! Có những lúc lời Thầy vang vang mãi Hạt phấn đầy trên vai áo Thầy tôi Bụi rơi rơi trong suốt cả cuộc đời Nào ngăn được lòng Thầy như biển rộng ! Rơi cho đời những tin yêu - mơ mộng… Trên nhân gian - Thầy trao hết cho người Tóc Thầy như bạc - bạc mãi không thôi Vương lấm tấm biết bao là bụi phấn ! Em bỗng thấy cả lòng mình trầm lắng Yêu làm sao hình bóng quá thân thương Phút giây xưa, những buổi ở Giảng đường Nầy là bạn - Là Thầy - Là phấn trắng ! Làm sao nói - Tình Thầy luôn sâu nặng Có thể là theo suốt cả cuộc đời Nào những bâng khuâng, nhung nhớ đầy vơi ! Quên đi ư ? Sẽ là điều…không thể ! Ngày xưa ấy ! Niềm mến thương là thế Thầy yêu ơi ! Xin trao mãi về Thầy ! Dạy dỗ ta…bao lẽ phải, điều hay… Khi tuổi Thầy…mãi đầy cùng bụi phấn ! Em kính dâng một đoá Hồng xinh thắm Tuổi Thầy theo năm tháng vẫn Bình yên Còn bao yêu thương - cũng mãi dành riêng…
    Lê Ngô Trung @ 15:38 05/11/2010
    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Thị Kim Thanh @ 16:40 05/11/2010
    Số lượt xem: 803
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến